Cây Lựu đầu tháng Hai ta.
Bấy giờ là đầu tháng hai ta, tiết trời còn đang mù mịt ẩm ướt bởi những cơn mưa phùn quái ác. Mưa chẳng ra mưa mà trời đất cứ mờ mịt, ẩm ướt. Đến nỗi trong nhà đồ đạc cứ nhũng nhĩnh cả ra. Quần áo thì ẩm rình, hôi, mốc khó chịu. Vạn vật chìm đắm trong cái màn mờ ảo của mưa bụi.
Nó đấy. Nó thì lại khác với những gì tôi đang cảm nhận.
Từ những cái cành còn khẳng khiu, gầy, bé như cái que tăm mà mẹ tôi vẫn dùng sau khi ăn cơm xong đã thấy nhú ra những cánh lá xanh non. Cái màu xanh dịu dàng, dễ chịu làm cho tôi như quên mất mình đang trong cái tấm màn mờ ảo khó chịu kia. Đến nỗi mỗi ngày, mỗi lúc tôi đều dành thời gian để ngắm nghía, quan sát nó. Những cái mầm bé tí tẹo, bé đến nỗi chả nhìn thấy đâu, chỉ thấy những cánh lá xanh non bật ra rồi lớn dần. Chả mấy tí Nó đã khoác trên mình cánh áo xanh mượt mà, óng ả.
…
Đây rồi. Đến giờ thì nó đã xanh um, tán lá tròn tròn như quả cầu lớn. Cái đặc biệt hơn nữa là quả cầu ấy được tô điểm bằng những đốm lửa đỏ. Nhìn qua khung cửa tôi thấy nó cứ lập lòe, lập lòe dưới cái nắng trưa hè lấp lánh.
Bên cạnh nó là anh chàng Bằng Lăng sum suê đã bắt đầu khoe cái mầu tím thủy chung. Nó đứng bên dưới như người em nũng nịu, cũng cứ đòi được bằng anh của mình.
Cứ thế nó thầm lặng khoe sắc, khoe hương. Mùa lại mùa qua đi, nó vẫn như vậy. Có lẽ bởi vì nó chính là “Lựu”. Cây lựu trước cửa phòng tôi.