Liên đội xin giới thiệu quyển sách: "Gió lạnh đầu mùa" (Do bạn Anh Thư- học sinh lớp 5C viết và được phát trên chương trình phát thanh măng non)
Nói đến Thạch Lam, đây là một cái tên đã không quá xa lạ, nhất là với các bạn học sinh, sinh viên và những người yêu thích văn học Việt Nam bởi các tác phẩm tiêu biểu của ông đã được đưa vào chương trình giáo dục hiện hành và trở thành niềm cảm hứng, mang đến tình
yêu văn chương cho rất nhiều các thế hệ học sinh Việt Nam. Nếu bạn là học sinh, sinh viên hay đơn giản chỉ đơn thuần là một người yêu văn, thích thơ thì chắc hẳn đã quá quen với những cái tên như “Một thứ quà của lúa non-Cốm”, “Hai Đứa Trẻ”, “Hà Nội băm sáu phố phường”... Giống như lời bình của Nguyễn Tuân về ông : “Thạch Lam là nhà văn quý mến cuộc sống, trân trọng trước cuộc sống của mọi người chung quanh. Ngày nay đọc lại Thạch Lam, vẫn thấy đầy đủ cái gia vị và cái nhã thú của những tác phẩm có cốt cách văn học…” Có thể nói, phía sau mỗi trang viết của Thạch Lam, có lẽ cả bạn và tôi đều có thể học được một điều gì đó, thấy được những ưu-nhược điểm của bản thân thông qua nhân vật, hiểu người, biết mình, và sống tốt đẹp hơn.
“Gió lạnh đầu mùa” là tuyển tập các truyện ngắn xuất sắc được Thạch Lam sáng tác. Trong đó đối tượng nhân vật chính mà tác giả hướng đến là lớp người lao động bần cùng, khắc khổ trong khung cảnh ảm đạm nhạt nhẽo cùng cả những biến động chung của lịch sử. Đọc truyện, ta sẽ bắt gặp một mẹ Lê đông con bị cái nghèo, cái hèn bám lấy mà không “ngóc đầu” lên được, thấy một bác Dư phu xe ở phố Hàng Bột chỉ vì sự tức giận của anh Thanh và sự ác độc, tàn bạo của thực dân Pháp mà bị hành hạ, đánh đập dã man, và còn có thể thấy được thái độ của chính mình thông qua sự “trở về” nhạt nhẽo của chàng Tâm. Dần dần khi cảm nhận hết những câu chuyện trong tác phẩm, cả bạn và tôi có lẽ sẽ thấm thía cái nỗi đau, sự bất hạnh của mỗi một con người, có lẽ cũng sẽ thấy ấm lòng hơn trước tình người ấm áp, trước những con người cao quý, tốt đẹp. Hơn cả thế, mỗi chúng ta đâu đó sẽ học được cách cảm thông và sẻ chia với người khác, biết cách chấp nhận và thương yêu những con người chung quanh mình. Bởi thế khi viết lời giới thiệu cho tập truyện ngắn này, tác giả mới bộc bạch : “Đối với tôi văn chương không phải là một cách đem đến cho người đọc sự thoát ly trong sự quên, trái lại văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một cái thế giới giả dối và tàn ác, làm cho lòng người được thêm trong sạch và phong phú hơn”.